Cây bạc hà
Cái cây mình trồng năm lớp một, và tình yêu thiên nhiên nó gieo.
Năm mình vào lớp một ở Trường tiểu học Triệu Long, trường phát động mỗi học sinh trồng một cây. Mình được phát một cây bạc hà, trồng sau phòng giám hiệu. Sân trường hồi đó có một cây bông gòn to cao, quả nhiều, bông bay khắp trường, mình hay lượm nhét vào vỏ gối nằm cho êm.
Ngày nào đi học, giờ ra chơi mình cũng chạy ra xem cây bạc hà của mình, coi nó mọc thêm lá nào chưa, rồi ve vuốt nó như nựng em bé, như một người bạn. Cái cây đó thành động lực để mình hăm hở tới trường mỗi ngày.
Tới lớp năm mình chuyển trường sang Ái Tử. Ngày cuối cùng, mình ra chào tạm biệt cây bạc hà mà buồn lắm, như chia tay một người bạn thân. Lúc mình trồng, nó chưa tới đầu gối. Lúc mình đi, nó đã cao quá đầu mình. Hình ảnh nó ngày đó khắc vào đầu mình, tới tận bây giờ, hơn hai mươi năm rồi.
Qua trường mới, trong mấy tiết học mình hay nhìn ra sân mà nghĩ về nó. Tới chừng biết đạp xe chắc tay, cỡ lớp tám lớp chín, mình đạp một chuyến về thăm trường cũ. Chạy ra sau phòng giám hiệu. Cây bạc hà của mình đâu rồi. Chỉ còn một bãi đất bằng phẳng. Có thể nó đã quá to nên người ta chặt, hoặc bão đã làm nó bật gốc. Mình buồn thơ thẩn, và từ đó không còn động lực về thăm trường cũ nữa.
Có lẽ chính cái cây đó đã gieo trong mình tình yêu với cây cỏ, với thiên nhiên, với việc chăm sóc một sự sống, cái mà mình theo đuổi suốt cả đời học và làm việc sau này. Nên bây giờ, ở các khóa hè trên làng Hama, mình cho mỗi em trồng vài ba cây. Nhìn đám cây lớn lên, mình nhớ đám này là do học trò khóa nào trồng, rồi nhớ tụi nhỏ. Và có lẽ cũng vì cái mối dây đó mà vào năm học, các em cứ mong tới hè để lên làng, biết đâu cũng để thăm lại cái cây mình đã trồng, giống như mình ngày xưa.